Anonymous said: Ngày đó hai-đứa-trẻ yêu nhau khi còn Cấp 3. Chia tay, 2 đứa 2 thành phố. Nhận ra ai rồi cũng khác :'), có lẽ vẫn yêu nhau, vì e cảm nhận được. Nhưng khi mà e bắt đầu nhớ người đó của-ngày-xưa hơn, có phải e nên tự buông bỏ cho thứ tình cảm mà giờ chỉ một người muốn giữ. Có lẽ e nên thôi? :)

Tạm thời đặt tình cảm vào một góc, chỉ nên nhớ về kỉ niệm thôi. Nếu có duyên gặp lại, mọi chuyện tính sau.

virgo-man:

"Càng khi cô đơn con người ta mới biết rằng mình đang nhớ quắt quay một điều gì đó, một người đặc biệt nào đó đã hoặc đang đi bên cuộc sống của mình."

Ừ
virgo-man:

"Có một dạo tôi muốn giải thích, hoặc chạy lòng vòng để níu giữ một mối quan hệ, nhưng rồi cuối cùng tôi nhận ra rằng đó là việc làm thật vô ích và mệt mỏi. Bởi thay đổi một cái nhìn định kiến của người khác rất - rất khó. Tấm lòng họ không đủ rộng lượng để nhìn mọi việc theo nhiều chiều và nghĩ theo nhiều hướng. Tôi đành chọn cách im lặng, và tất nhiên rút lui với toàn bộ các mối quan hệ không cần thiết. Đó là một cách để tôi giải thoát cho bản thân, cắt đứt mình khỏi những thứ khó chịu mà những mối giao thiệp không đi đến đâu ấy mang lại. 
Những cuộc chia cắt ấy đòi hỏi nhiều can đảm và đôi khi cả nước mắt, nhưng khi vượt qua được, bản thân sẽ cảm thấy rất thanh thản.
Nhiều lúc tôi cũng buồn. Nhiều khi chúng khiến tôi phải suy nghĩ, phải trằn trọc mất ngủ. Nhưng xét cho cùng, tôi phải sống cho tốt đã. Một sự đáp lại ngọt ngào, thay vì việc than vãn và dằn vặt. Tôi phải làm phần việc của tôi. Phải thay đổi từ chính bản thân mình. Những việc còn lại, một sẽ do thời gian, hai còn do trời định. Tôi tin rằng, những gì thuộc về mình cuối cùng cũng sẽ trở về đúng vị trí của nó, và giá trị của bất cứ thứ gì trên đời - đều sẽ được nhận ra vào giây phút mà ta đánh mất.”
| Họa Phong |

Đọc lại bài post của mình. Tự nhiên khóc.

Anonymous said: nếu yêu đương mệt mỏi quá hãy tìm lại bản thân mình lúc còn thong thả trước kia, a hâm à :) - from someone

:)

Thực sự là những lúc tức giận chả mấy ai trong chúng ta có thể giữ được bình tĩnh. Chúng ta chỉ quan tâm tới việc chứng tỏ cho người đối diện thấy rằng ta đúng và ta không hài lòng về họ như thế nào. Nhưng rồi khi mọi chuyện qua đi, chúng ta sẽ được gì ?
Nếu họ cũng tức giận như bạn, chúng ta đã mất đi một người thân quen, một người bạn. Nếu họ im lặng không nói gì, chúng ta cũng đã đứng ngoài cuộc đời họ.
Vậy đấy, tức giận chỉ giúp ta mất đi những người thân quen theo cách này hay cách khác mà thôi.

Anonymous said: Bức ảnh về quá khứ ngọt ngào khiến anh khó quên ?

"Chuyện của chúng mình cũng đã từng rất vui".

Anonymous said: Em chỉ muốn cảm ơn anh. Vì một lời khuyên cách đây đã lâu. Cho dù sau từng ấy thời gian, hiện tại em và cô ấy đều đã có người yêu. Thì chúng em vẫn giữ được những kỉ niệm cho nhau. Tumblr cũ của em vẫn còn những mẩu chuyện về hai đứa, và thỉnh thoảng em vẫn vào để nhớ lại mình đã từng có một khoảng thời gian hạnh phúc có, đau khổ có. Và cũng nhờ nó em tìm lại được tumblr của anh. Cám ơn anh, tumbler duy nhất muốn kết nối mọi người trên tumblr với nhau.

Cám ơn bạn. Nhưng mình nghĩ nếu đã có người yêu mới thì nên ít vào tumblr thôi :)

Anonymous said: Tính lang thang tumblr anh thôi, mà thấy page view thứ 188888 đẹp quá nên em sẽ hỏi anh một câu hỏi nhỏ. Mấy bài post gần đây có vẻ nói lên rằng anh đang có chuyện khá buồn. Vậy có điều gì đó có thể khiến anh khuây khỏa khi buồn không ?

Mình thích xem phim “500 days of Summer”.

Anonymous said: Anh, em và zai yêu nhau cũng đã lâu. Hôm vừa rồi em có đi chơi xa với nhóm bạn. Lúc về thì zai có vẻ không vui. Hầu như lần nào cũng thế. Kể cả đi cà phê hát hò với bạn bè. Lúc về dzai đều có kiểu như thế. Em đang nghĩ đến chuyện đường ai nấy đi. Nhưng cũng 4 năm rồi anh ơi. :( Phải làm thế nào đây.

Thiết nghĩ bạn cứ nói chuyện với bạn trai, xem điều gì làm họ không thoải mái. Nếu mình đúng, thì hãy giải thích cho bạn trai hiểu, nếu không, hãy hạn chế. Tình yêu là cả hai người đều phải hiểu cho nhau. Chứ cứ suy nghĩ theo kiểu mình được quyền làm thế này được quyền làm thế kia, rồi đến khi thấy người ta “không vui” thì tính chuyện đường ai nấy đi. Đó cũng là một lựa chọn, nhưng chỉ nên dùng khi nào không thể giải quyết được vấn đề cái tôi của mỗi người.

Gặp nhau là cái duyên, yêu nhau là cái nợ. Sao không cố giữ ?

Vào những ngày tồi tệ, khi mọi thứ đều xảy ra không như ý mình, mệt mỏi với mọi thứ, tôi chỉ muốn nhắn một tin nhắn đơn giản cho em: tôi nhớ em. Nhưng kìm lòng lại thôi, một ngày của tôi đã không ra gì rồi, tôi không thể làm ngày của em cũng mệt mỏi theo…

Đồng ý để ai đó bước vào và trở thành một phần cuộc sống của ta nghĩa là phải làm quen với việc khi không có họ, thế giới của ta trở nên trống trải vô cùng.