Thằng anh: làm sao anh cố gắng bằng đc từng này này..
Thằng em: như ri có mà gái bu đầy à

=)))))))
"Nếu ngay từ đầu, khi hoàn toàn chưa biết gì về đối phương, mà đã cảm thấy người ấy gắn bó với mình, tôi nghĩ đó là nhân duyên. Cảm xúc đặc biệt trong giây phút ấy, bản thân nó đã là một món quà vô giá của Thượng Đế mà không phải ai cũng có cơ hội được nếm trải."
Tôi vẫn tin rằng tại rất nhiều những mốc thời điểm trong cuộc đời, luôn có một người mà chúng ta cần phải gặp. Để nhớ, để yêu, và để quên…
Memories of Mork: Robin Williams, RIP
~ James Poniewozik
To the kids who watched him in his first defining role, Williams proved that weirdness wasn’t just O.K. — it was amazing
Robin Williams, of course, didn’t belong to me alone. At the peak of Mork & Mindy’s success — when he made the cover of TIME his first season — over 60 million people watched it every week. (A No. 1 show today is lucky to get a third that many viewers.) But when I was a kid, raised on a steady diet of ABC sitcoms, he was the first TV star who felt like mine — the first one who amazed me, who connected with me, who I genuinely liked, rather than simply liked to laugh at. Williams, who died Monday at age 63, had that gift, the ability to be staggeringly gifted yet connect on your level, to do things it seemed no human comic could do, and yet feel as if he were doing them for you.
Again: I was nothing special in that respect. Kids loved Mork, the crazy alien on Boulder, Colo., and loved Williams as Mork. He was a man and a kid, buoyant, rubber-faced, an endless gusher of playful invention. That superhuman ability to riff and improvise was what led Garry Marshall to first cast him in an episode of Happy Days, home of Fonzie, whose 1950s characters and catchphrases were already enshrined on our lunchboxes. (Aaaaaaayyyy!) Soon enough Marshall had the sense to give Williams his own spinoff — time-jumped to present-day 1978 — to crank him up and let him run with his improvisations.
Like any American child, I loved the Fonz. But the Fonz was a grownup, with his motorcycles and dates with triplets. Mork, who soon got his spinoff in 1978, was something else: an adult, and a kid, and a magical being. He was a grown man who looked at our world with the delighted surprise of a baby. (He was also, of course, channeling ideas from the adult comedic counterculture at the time, but all my classmates and I heard then was the funny voices.)
The Fonz was cool. Mork was weird — popping-out-of-an-egg, rainbow-suspenders, scat-riffing-about-the-Shah-of-Iran weird. And he communicated an idea that I hadn’t seen in noncartoon pop culture before then: that weirdness was O.K. No, it was great. It was energy. It opened up worlds.
This being the ’70s, Mork had his own catchphrase — Nanu nanu! — but what was captivating about Williams was that you didn’t know what would come out of his mouth. In the classic episode, “Mork’s Mixed Emotions,” he begins by describing a dream he had to Pam Dawber’s Mindy, his roommate and later his love: he becomes a one-man comedy troupe, lurching from confusion to anger to jealousy, arguing with himself in multiple voices and slapping himself in the face, finally becoming Mindy herself. In that first season, Williams was making a rich-for-the-time $15,000 an episode, but it was a bargain: his producers were getting a package deal.
One of the premises set early on in Mork & Mindy was that Mork had no emotions. He didn’t fool any of us for a second. His clipped alien-speak notwithstanding, Williams played him as all emotion: delight, confusion, warmth, amazement, glee. His emotions cascaded over him, and he struggled to wrestle and understand them — which, of course, was another thing kids identified with in him. When Mork began to fall in love with Mindy, he was the only one surprised that he had it in him. As he would eventually report back to his alien mentor Orson, “Love doesn’t make sense. That’s why Earthlings think it’s so wonderful.”
I am, I realize, sketching only a tiny corner of the career that Williams made for himself. But it was that performance as space-alien Mork — more human than any of us, Orkan though he was — that made me, and millions of others, feel like he belonged to us, even as he belonged to the universe. RIP.
~~~~~~~~~~~~~~~~~
Robin Williams 
Robin McLaurin Williams (July 21, 1951 – August 11, 2014) was an American actor and stand-up comedian. Rising to fame with his role as the alien Mork in the TV series Mork & Mindy (1978–1982), Williams went on to establish a successful career in both stand-up comedy and feature film acting. His film career included such acclaimed films as The World According to Garp (1982), Good Morning, Vietnam (1987), Dead Poets Society (1989), Awakenings (1990), The Fisher King (1991), and Good Will Hunting (1997), as well as financial successes such as Popeye (1980), Hook (1991), Aladdin (1992), Mrs. Doubtfire (1993), Jumanji (1995), The Birdcage (1996), Night at the Museum (2006), and Happy Feet (2006). He also appeared in the video “Don’t Worry, Be Happy” by Bobby McFerrin.
Nominated for the Academy Award for Best Actor three times, Williams received the Academy Award for Best Supporting Actor for his performance in Good Will Hunting. He also received two Emmy Awards, four Golden Globe Awards, two Screen Actors Guild Awards and five Grammy Awards.
On August 11, 2014, Williams was found unconscious at his residence in Marin County, California and was pronounced dead at the scene. According to Marin County’s coroner’s office, the probable cause of death was asphyxiation.
Trong đời ai rồi cũng sẽ xuất hiện hai người. Một người trong tim mình và một người đặt mình trong tim họ..hạnh phúc nhất là khi hai người đó là một

1. Đó là một buổi tối rất bình yên, cả nhà tôi đang cùng xem bộ phim truyền hình yêu thích thì chuông điện thoại reo. Mẹ nhấc máy. Chăm chú lắng nghe, nói “Vậy à, vậy à, ừ…”. Rồi đặt máy. Tôi thoáng thấy mẹ làm một việc rất lạ nữa – rút “giắc” cắm điện thoại. Rồi mẹ lại cùng bố con tôi xem phim. Đó là đêm cháy chợ Đồng Xuân. Bạn hàng hốt hoảng báo cho mẹ biết là lửa đã cháy đến sạp vải của nhà chúng tôi. Sau đó là những năm vay mượn, đầu tắt mặt tối, gây dựng lại từ đầu. Có lần tôi hỏi mẹ về tối hôm đó, mẹ trả lời êm ả: “Mẹ không muốn bố cuống lên rồi lao đến đó, nhỡ có làm sao…”. Cả cơ nghiệp lao đao, nhưng trong giây phút đó, mẹ chỉ nghĩ đến bố tôi.

2. Chị tôi dành dụm vốn liếng định mua một mảnh đất ở ngoại thành. Hẹn được với người ta mang tiền đến đặt cọc, chị vội vã gọi taxi. Dọc đường, chị bắt gặp một đoàn nam phụ lão ấu hớt hơ hớt hải bồng một cô bé bị trâu húc vẫy xe xin đi nhờ lên Hà Nội cấp cứu. Chị tôi lập tức bảo anh lái xe quay xe, đưa cô bé con, người mẹ, và cả chị thẳng về Hà Nội. Mẹ cô bé tê liệt vì sợ hãi, chỉ biết ôm con khóc ròng. Một mình chị lo toan cho cô bé vào phòng cấp cứu, nhập viện, thậm chí đóng luôn cả tiền viện phí khi biết người mẹ không có nổi 100 nghìn trong túi… Khi chắc chắn là cô bé an toàn, chị mới trở về nhà. Không bao giờ nhắc đến chuyến xe ấy tốn kém bao nhiêu, tiền viện phí thế nào, hay buồn vì mảnh đất ưng ý kia không kịp đặt cọc đã qua tay người khác. Và cứ đến Tết, nhà chị lại có thêm những người khách từ quê ra.

3. Cha tôi là một người thành đạt, cha rất yêu công việc, đi sớm về khuya, mất ăn mất ngủ. Còn mẹ tôi, trong mắt mọi người, là một phụ nữ thật bình thường với những lo toan giản dị. Nhưng có lần cha nói với tôi rằng dù cha rất yêu thích công việc, nhưng cha không cần nó, cũng như cha cũng chẳng cần lắm nhà cửa, tiền bạc. Tất cả những gì cha cần là mẹ, có mẹ là cha có tất cả, kể cả những thứ rất quý giá, như là… chúng tôi.
Đôi khi bạn phải ngạc nhiên về những người mà bạn yêu quý. Sự an nhiên nơi tâm hồn họ. Những quyết định đơn giản mà quyết liệt. Sự bình thản của họ trước những thứ tưởng chừng rất quan trọng, nhưng lại không thật sự quan trọng. Cái cách mà họ tha thiết với con người. Giản đơn, nhưng mãnh liệt.

Nhưng hiểu được họ, bạn sẽ hiểu được niềm vui của thuỷ thủ đoàn khi nhìn thấy đất liền, của khách lữ hành khi nhìn thấy làng mạc, của nhà du hành vũ trụ qua khung cửa tàu nhìn thấy Trái Đất, của Robinson khi có được Thứ Sáu, nụ cười âu yếm của bất kỳ ai khi thấy một em bé sơ sinh. Cả việc tại sao, con người cứ mải mê tìm kiếm những nền văn minh ngoài Trái Đất… Và nỗi đau đớn khôn nguôi trào ra thành nước mắt và tiếng thét khi con người vì thiên tai, vì chiến tranh, vì bệnh tật, mà phải mất nhau trong cõi nhân gian…

Liệu bạn có nhận thấy, điều mà con người cần nhất trên thế gian này không phải danh vọng, không phải tiền bạc, không phải nhà cửa, không phải đất đai…

Bạn có nhận ra không, điều mà Con Người cần nhất chính là Con Người…

| Ngô Thị Phú Bình |

(Source: virgo-man)